Ngày đầu bị lưu đày, ta theo cả nhà đến Bắc Cương. Mẹ ngày ngày khóc lóc, em trai em gái đói đến xanh xao g/ầy gò, bọn quan binh áp giải hễ động chút là đ/á/nh m/ắng. Ta lặng lẽ nhặt mảnh đ/á sắc, dùng nó gi*t ch*t con thỏ rừng đầu tiên.
Mấy năm sau, quý nhân từ kinh thành tìm đến. Lúc này chúng ta đã chiếm núi làm vương, dựng doanh trại, tất cả phạm nhân lưu đày đều cúi đầu nghe theo ta. Còn ta đang xắn tay áo, dạy mọi người cách thuộc da.
Vị quý nhân trố mắt há hốc, ta nhổ bãi cỏ khô trong miệng:
- Nào, nói xem vụ án của cha ta, đến bao giờ mới được minh oan?