Năm thứ năm thủ quả, ta tận mắt thấy Hạ Bình Minh còn sống. Mẹ chồng sai người đem những lễ vật ta thường dâng lên bà, chuyển như nước chảy vào khuê viện sáng sủa sạch sẽ trước mắt. Hạ Bình Minh có vợ đẹp con thơ bên cạnh, toàn thân toát lên vẻ phúc hậu của kẻ sống trong nhung lụa.
- Nhi à, tai ương của phủ Vĩnh Nghị Hầu đã qua, con có thể sống lại trở về rồi.
- Nhi đang có ý này. Phủ hầu bị người đàn bà họ Lục chiếm đoạt năm năm, cũng đến lúc trả lại chủ cũ.
Nói hay quá! Ý chiếm đoạt phủ hầu tuyệt diệu thế này, sao ta không nghĩ ra nhỉ?
Ta là phu nhân Vĩnh Nghị Hầu, nhưng trong phủ hầu này, cũng chẳng cần thiết phải có một hầu gia.