Ta hái xong hoa hạnh xuống núi, đang đợi cùng người anh đỗ trạng nguyên ngâm rư/ợu. Chợt thấy hắn bị ch/ặt đ/ứt đôi tay, móc mất đôi mắt quăng trước cổng sân, phần dưới thân thể nát nhừ. Trên tường trong nhà b/ắn đầy m/áu, tiểu muội nằm giãy giụa trong vũng m/áu, chân trần. Chỉ còn phụ thân thoi thóp hơi tàn. Ông nằm úp trong đống m/áu, sau lưng vết đ/ao ch/ém sâu thấu xươ/ng. Ta lao tới, ôm lấy ông vào lòng: "Cha ơi, chuyện gì đã xảy ra thế này?" Phụ thân r/un r/ẩy nói với ta: "Thái hậu bảo anh con trong yến tiệc cung đình có hành vi sàm sỡ với công chúa, hạ lệnh tru di... cửa nhà ta..." "Chạy đi, A Tuyết, chạy càng xa càng tốt." Anh trai một lòng dùi mài kinh sử, đối với bản thân yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, coi danh tiết còn hơn mạng sống. Sao có thể sàm sỡ công chúa? "Con không đi đâu." Ta siết ch/ặt tay phụ thân, giọng run run: "Họ vu oan cho người, con phải b/áo th/ù." Phụ thân vội vàng lắc đầu: "Hoàng gia thế lớn... con gái yếu đuối như con, đừng..." "Cha yên tâm." Ta đặt ông xuống nhẹ nhàng, đứng dậy, nắm đ/ấm siết ch/ặt, giáng mạnh xuống mặt đất. Phiến đ/á xanh nứt vỡ từng mảng, cả khu sân rung chuyển. Vốn dĩ ta là á/c linh vạn năm. Mười lần luân hồi, mười lần hành thiện, mới rửa sạch tội nghiệt. Đây là kiếp cuối cùng. Nhưng ta... chẳng muốn làm người tốt nữa rồi.