Chị họ chê nhà họ Bùi sa sút, bội ước đào tẩu, bác trai ép tôi gả cho Bùi Tri Hành. Năm năm qua, tôi không chỉ hết lòng hết dạ với Tri Hành, mà còn tận tâm phụng dưỡng mẹ chồng. Nay nhà họ Bùi trùng hưng, chị họ lại quay về. Bùi Tri Hành đẩy tờ thư hòa ly cùng năm ngàn lượng bạc tới trước mặt tôi: "Nàng rốt cuộc chỉ là người thế thân, vị trí chủ mẫu phủ Hầu rồi phải trả lại cho nàng ấy." Thẩm Uyển Nguyệt yếu ớt vê vạt áo: "Thanh Yểu muội muội, ngàn sai vạn lỗi đều tại chị, muội đừng trách Tri Hành..." Tôi nhìn tờ giấy xuyến ghi bốn chữ "một chia đôi ngả", bỗng thấy năm năm tận tụy hôm nay hóa trò hề. "Bùi Tri Hành, cầu chúc huynh với chị họ trăm năm hạnh phúc, khóa ch/ặt một đời." Tôi thu hồi chân tình, nâng niu chút tự tôn cuối cùng kiên quyết rời khỏi hậu viện giam hãm mình suốt năm năm. Giờ đây, tôi đã có chốn về riêng. Nhưng vị thế tử họ Bùi cao cao tại thượng kia, sao lại quỳ gối thảm hại trước mặt ta làm trò gì vậy?