Ta là đích công chúa duy nhất của Đại Thịnh triều, muôn vàn sủng ái đổ dồn vào một thân. Cho đến khi biểu muội Thẩm Nhu vào cung. Mẫu hậu ngày càng thiên vị. Bảo ta tâm địa hẹp hòi, không xứng làm đích công chúa. Phụ hoàng nói ta chỉ biết mách lẻo. Huynh đệ tỷ muội cũng ngày càng xa lánh. Ngay cả vị hôn phu từ thuở ấu thơ cũng giữa triều đình m/ắng ta đ/ộc á/c, nhất quyết muốn cưới nàng. Ba năm trời, ta từ mỹ nhân trời ban rơi xuống thành trò cười của cả hoàng cung. Ngay cả cung điện ta ở hơn mười năm, cũng phải nhường ra vô điều kiện. Đang định t/ự v*n, trước mắt bỗng hiện lên hàng hàng lớp lớp chữ: 【Thẩm Nhu đã kích hoạt hệ thống nữ chủ, vào cung là để cư/ớp đoạt vận may của nguyên chủ.】 【Vĩnh Xuân cung về tay nàng ngày nào, chính là ngày tận số của nguyên chủ】 Đọc xong những dòng chữ này, ta đóng kín cửa Đông Thiên điện cả đêm. Sáng hôm sau, ta quỳ trước mặt Quý phi: 「Nương nương chẳng phải luôn mong có một đứa con sao? Ta làm con gái của nương nương, được chăng?」