Người học trò nghèo tôi tài trợ lại là shipper chính hiệu của tôi và Giang Yến Thanh. Vào mỗi dịp kỷ niệm, cô ấy đều gửi lời chúc đúng giờ.
"Thật gh/en tị với chị Tri Ý khi có người yêu tốt nhất thiên hạ! Em mong người mình thích cũng có thể yêu em công khai như thế~"
Biết được cô ấy có người thầm thương tr/ộm nhớ, tôi động viên cô ấy mạnh dạn tỏ tình. Nhưng cô chỉ cười khổ lắc đầu:
"Tiếc là trăng sáng treo cao, nào chiếu đến kẻ hèn này."
Thế mà sau đó, trong tầng hầm để xe của Giang Yến Thanh, tôi thấy cả hai ôm ch/ặt lấy nhau.
"Anh Yến Thanh, đừng bỏ em..."
Giang Yến Thanh đẩy cô ra:
"Anh đã nói rồi, đến với em chỉ là trò giải trí."
"Nhà cửa, xe cộ, cả công việc, anh đều sẽ sắp xếp cho em chu toàn."
"Sau khi Tri Ý về, mọi thứ phải trở lại như cũ."
Cô gái khóc nức nở khiến người ta thương xót:
"Nhưng em không đòi hỏi gì, chỉ cần được ở bên anh thôi..."
Ánh mắt Giang Yến Thanh từ kiên quyết chợt chùng xuống. Đột nhiên, anh vòng tay ôm ch/ặt lấy cô, cúi đầu hôn sâu đầy lưu luyến.
Tôi như rơi vào hố băng.
Hóa ra...
Vầng trăng sáng trong lời cô ấy chính là Giang Yến Thanh.