Ta là chân thiên kim của tướng phủ. Ngày trở về, đúng lúc thấy giả thiên kim vác gói hành lý định ra đi, còn liên thanh xin lỗi ta. Đang xem kịch vui, chợt mấy dòng chữ hiện lên trước mắt: [Muội Bảo đúng là ngốc nghếch, vừa bước đi khỏi đã bị hai anh em nh/ốt vào kim ốc tàng kiều, ăn nguyên mâm huynh đệ tỉnh no căng bụng!] [Đoạn này ta xem cả tám trăm lần! Ban ngày đại ca là Diêm Vương mặt lạnh, nhị đệ là công tử quý khí, đêm đến... hư hư, làm Muội Bảo mất nước đến khô héo!] [Nữ phụ là chân thiên kim thì sao? Sau này bị hai anh em bày kế gả cho gã đàn ông bạo hành, sống không bằng ch*t...] Ta bất giác ngẩng đầu, nhìn về phía hai anh em khôi ngô tuấn tú đang đứng không xa. Đồ s/úc si/nh!