Khi ta xuyên qua, đang quỳ gối trên đống mảnh sứ vỡ. Đầu gối đ/au nhói tim gan, m/áu từ vết thương trên trán vẫn không ngừng chảy xuống. Xung quanh, bọn họ vây thành vòng tròn - kẻ xem kịch, người nhíu mày, kẻ khác thì chờ ta nhận lỗi. Đứng trước nhất là gã đàn ông mặc áo gấm huyền sắc, ánh mắt lạnh lẽo như miệng giếng đóng băng mùa đông, đang cúi nhìn ta. Trong đầu ta bỗng vang lên một tiếng "rùng", vô vàn ký ức không thuộc về mình tràn vào ồ ạt.