Phu quân lạnh lùng, ít lời, chẳng hiểu chuyện phòng the. Hằng ngày, ta đ/au đầu nghĩ cách dạy dỗ hắn. Hôm nay, vừa định ép hắn mặc bộ xiêm y mỏng manh thì đột nhiên mấy dòng chữ hiện ra trước mặt: [Nữ phụ không biết x/ấu hổ gì sao? Mặc đồ này khác gì không mặc, không thấy nam chính đang nhìn với ánh mắt gh/ét bỏ à!] [Nữ phụ ngày nào cũng lấy đồ này làm nh/ục nam chính, sau này hắn lên làm tể tướng mới trả th/ù thảm. Lúc ấy nàng đã bị mọi người ruồng bỏ, thành kẻ ăn xin rồi!] [Nam nữ chính mới là thiên sinh nhất đôi, đính hôn từ bé. Một là trạng nguyên, một là tài nữ. Nữ phụ chỉ là đồ bỏ đi, nam chính cưới nàng cũng chỉ vì trả ơn!] Ta rụt tay lại, giọng run run: "Nhầm đồ rồi, cái này... không phải m/ua cho ngươi!"