Vì muốn báo đáp ân tình, ta đã đeo bám Tam Hoàng tử suốt nhiều năm trời. Hắn luôn kh/inh ta ng/u muội. Thường lấy việc làm nh/ục ta làm thú vui. Năm hắn gh/ét ta nhất, hắn bảo: "Giá như biết ngươi là đồ ngốc, năm đó ta đã không c/ứu ngươi rồi." Giữa chốn đông người, ta bẽ bàng đến cực điểm, hắn lại vỗ tay cười khoái trá. Thượng Tị tiết cùng thuyền, hắn bực dọc đẩy ta rơi tõm xuống nước. Trong làn nước hồ lạnh giá, ta chìm nổi lênh đênh. Thấy bàn tay hắn vừa giơ ra đã vội rụt lại. Thế nên sau khi hắn phụng mệnh đi Giang Nam trị thủy. Ta đã nhận lời cầu hôn của người ấy.