Thôi Hoài Cẩm là người đàn ông ta nhặt về, ta nuôi hắn ăn học. Trước khi lên tỉnh thành ứng thí, hắn nắm ch/ặt tay ta không nỡ rời.
"Bảo muội muội, đợi ta đỗ Cử nhân sẽ về cưới nàng."
Ngày bảng vàng công bố, Thôi Hoài Cẩm đậu Á Nguyên vang danh thiên hạ. Cả làng Lý Gia tưng bừng chúc mừng, ta cũng đỏ mặt cặm cụi thêu áo cưới.
Nhưng chờ mãi cả tháng chẳng tin tức gì, ta liền lên kinh thành tìm hắn.
Mới hay Thôi Hoài Cẩm chính là đích tử lạc lối của quốc công phủ. Ta lấy danh nghĩa vị hôn thê đến gặp, nào ngờ hắn lạnh lùng sai gia nhân quăng ta ra vệ đường.
"Đúng là mơ tưởng hão huyền! Công tử nhà ta sắp đính hôn với tiểu thư phủ Tể tướng rồi!"
Ta phủi nhẹ bụi trên váy áo, ánh mắt đóng băng nhìn thẳng vào Thôi Hoài Cẩm.
Hồi lâu sau, hắn mở miệng như ban ơn:
"Lý Trân Bảo, từ nay chúng ta coi như chưa từng quen biết. Đừng tìm ta nữa."
Hóa ra, hắn chẳng hề mất trí nhớ.
Nhưng lần này lên kinh, ta không chỉ đến tìm hắn.
Mà là về phủ Tể tướng nhận lại thân phận đây.