Thiếp từ thuở nhỏ đã ham mê tính toán sổ sách. Phụ thân sủng ái thiếp thất mà ruồng bỏ chính thê, hại mẫu thân thiếp một x/á/c hai mạng. Thiếp liền bỏ đ/ộc vào bánh ngọt ả di nương dùng, tiện thể khiến đứa thứ đệ cũng mất mạng. Năm mười ba tuổi, thứ muội đẩy thiếp xuống hồ, ngày hôm sau thiếp đích thân nhìn ả ngâm mình dưới nước suốt ba canh giờ. Sau khi cập kê, đến lúc bàn chuyện hôn nhân, vị thế tử Quốc công phủ có hôn ước từ thuở nhỏ công khai hủy hôn, quay sang cưới thứ muội. Sau này, khi thiếp chiêu m/ộ rể hiền, kiểm kê của hồi môn mới phát hiện thiếu mất một nửa. Phụ thân bảo rằng đã đưa cho thứ muội. Thiếp nghĩ, năm xưa chính mình đã tác thành cho bọn họ, bọn họ vốn n/ợ thiếp một ân tình, mà thế tử lại sủng ái thứ muội sâu sắc, chắc hẳn người sẽ bằng lòng hoàn trả số bạc ấy. Nhưng người chẳng chịu. Thế là, thiếp bèn báo quan.