Thế tử mắc bệ/nh tương tư. Ngày ngày cứ ngẩn ngơ nhìn bụi thược dược ngoài bậu cửa sổ. Người làm vườn bảo rằng, bụi thược dược này được dời từ phủ một vị quan lục phẩm phía tây Ngự Nhai mà đến. Vị quan ấy chỉ có một người muội muội. Công chúa bèn định thân cho nhi tử. Thế nhưng Thế tử vẫn u uất, ngày một g/ầy rộc đi. Công chúa đ/au lòng, không hiểu liền nhìn ta mà hỏi: "Nó sắp cưới ngươi là người trong lòng nó rồi, cớ sao vẫn cứ chẳng vui?" Ta quay đầu, lặng lẽ nhìn bụi thược dược đang nở rộ rực rỡ kia. Gió thổi qua, để lộ một đầu dây cũ ch/ôn dưới tán lá. Gạt lớp đất bới ra, là nửa quân cờ ngọc quen thuộc... Chợt phút chốc, lòng ta bừng tỉnh. Hóa ra, là vì "người ấy".