Thân mang tội danh con gái tội thần, ta đành làm kẻ hạ nhân thấp kém nhất trong phủ hầu. Ngày phụ thân tạ thế nơi ngục tù, ta bị kẻ buôn người kéo đi, ép đặt bút ký vào khế ước b/án thân. Từ trên mây cao rơi xuống bùn lầy, chẳng qua chỉ trong một đêm. Tại nơi phủ đệ ăn thịt người này, ta học cách cúi đầu, học cách nhẫn nhịn. Thế đạo này, chỉ khi còn sống, mới mong có ngày xoay chuyển. Cho đến ngày nọ, Lục Nghiễn ôm ta vào lòng, khẽ thì thầm: "Cả đời này, nàng đừng hòng chạy thoát."