Ngày vị hôn phu định thay lòng cưới muội muội, ta đang nếm th/uốc cho tổ mẫu. Th/uốc vừa sắc xong, đắng ngắt tận tâm can, ta vừa cúi đầu nhấp một ngụm, đã nghe thấy bên ngoài tiếng Liễu thị cười nói. "Lễ nạp thái chẳng cần trì hoãn nữa. Phía nhà họ Thôi đã gật đầu, vậy hãy định ngày lành cho Minh Nguyệt trước đi. Còn về phần Lệnh Nghi..." Mụ dừng lại một chút, giọng điệu đầy vẻ chắc chắn, "Con bé vốn hiểu đại cục, sẽ chẳng làm ầm ĩ đâu." Bà mối lập tức tiếp lời: "Đúng là như vậy. Đại tiểu thư nhà họ Ôn xưa nay vốn trầm ổn." Ta bưng bát th/uốc đứng sau bức bình phong, hồi lâu chẳng động đậy. Hóa ra là thế.