Những người giàu có đều gọi bố tôi là đại sư, nhưng tôi thừa biết ông ấy chỉ là một kẻ l/ừa đ/ảo giang hồ. Để không phải kế thừa đạo quán của ông, tôi đã cố gắng thi đỗ vào trường đại học 985 rồi bỏ trốn xuống núi ngay trong đêm. Thế nhưng, sau khi xuống núi tôi mới phát hiện ra: Những khuôn mặt tôi xem qua một cách tùy tiện, người nào cũng chuẩn x/á/c. Những quẻ bói tôi gieo một cách ngẫu hứng, lần nào cũng linh nghiệm. Những lá bùa tôi tiện tay vẽ ra, lại thực sự c/ứu được người. Sau này, các nhân vật m/áu mặt từ khắp nơi tụ tập trước cổng trường, chỉ để được gặp mặt con gái của vị đại sư là tôi một lần. Lạy chúa tôi, chẳng lẽ bố tôi thật sự là thần toán?