Tại yến tiệc Quỳnh Hoa, chén rư/ợu của Thái tử nghiêng đổ, một bức tình thư từ trong tay áo rơi ra. Tam hoàng tử nhanh mắt nhặt lấy, liền đọc vang trước mặt mọi người. Từng chữ quấn quýt, từng câu trần trụi. Hoàng đế sa sầm nét mặt, hỏi kẻ nào to gan dám tư thông cùng trữ quân. Thái tử mặt c/ắt không còn giọt m/áu nhìn về phía ta. 'Phụ hoàng, là Thẩm Ninh viết cho nhi thần.' Hắn biết ta thầm thương tr/ộm nhớ hắn bao năm, thấy hắn gặp nạn tất sẽ cắn răng nhận lấy. Từ đó, ta trở thành vị quý nữ vô liêm sỉ nhất kinh thành. Hoàng đế thấy ta là con gái quyền thần, vì muốn dẹp yên phong ba, chỉ đành hạ chỉ nạp ta vào Đông cung làm thị thiếp thấp kém nhất. Nhưng hắn chưa từng chạm vào ta. Sau này, hắn mưu nghịch thất bại, để bảo vệ người trong lòng thật sự, đã nhét mật thư thông địch vào phòng ta. Đây là lần đầu ta thấy kẻ mà hắn gọi là người trong lòng, ngay khoảnh khắc bị lo/ạn côn đ/á/nh ch*t, ta cười đến thê lương. Mở mắt lần nữa, vẫn là tại yến tiệc Quỳnh Hoa. Tam hoàng tử đã đọc xong bức tình thư kia. Thái tử cũng như kiếp trước mà vu vạ cho ta. Ta lập tức quỳ sụp xuống trước điện. 'Bệ hạ minh giám, bức thơ này, tuyệt không thể là do thần nữ viết.' 'Trong thơ có câu "Nguyện cùng quân đồng trâm quan, đồng thúc phát", thần nữ thân là nữ nhi, sao có thể cùng nam tử đội trâm?' Lời vừa thốt ra, cả sảnh đường quan lại đều kinh hãi.