Đích nữ thật kinh động ngựa của ta, khiến ta rơi xuống vực. Thế tử cùng huynh trưởng trông thấy, sợ nàng ta đ/au lòng, cố tình đợi nửa canh giờ mới sai người xuống tìm ta. Chân ta g/ãy nát, đêm đó đ/au đớn phát sốt cao, vậy mà bị đưa đi trong đêm tới tòa nhà cũ ở đất Thục. Phụ mẫu bảo rằng, đợi khi đích nữ thật không còn gi/ận dỗi, sẽ đón ta trở về. Ta dưỡng thương ở đất Thục suốt ba năm. Cả nhà đều biết ta bị oan, thế nhưng ba năm qua, ta chẳng nhận được lấy một phong thư. Mãi đến năm ta cập kê, đích nữ thật mới gật đầu cho phép ta về nhà, huynh trưởng tươi cười đến đón ta. "Thanh Lam, dù sao muội cũng đã chiếm vị trí của nàng ấy mười lăm năm, nên nhường nhịn nàng ấy một chút, đừng gi/ận dỗi nữa, theo huynh về nhà đi." Ta ngẩn người, khẽ nghiêng mình để lộ búi tóc đã vấn của phụ nhân. "Một năm trước ta đã sai người đưa thư về, chẳng lẽ người không nhận được sao? Ta đã thành thân rồi."