Tổ phụ quy tiên, tộc lão liền tới cư/ớp đoạt tiệm giấy người để lại cho quả phụ này. Chúng bảo rằng, nữ tử làm nghề này là điềm gở, cả đời này chẳng thể gả đi đâu được. Quả phụ làm ngơ, khi đóng cửa tiệm, con hình nhân dẫn đường đặt ở góc nhà đã sáu mươi năm bỗng cử động cái cổ cứng đờ. Cái mặt giấy vẽ hai vệt má hồng ấy, thế mà lại nặn ra một vẻ kh/inh khi. "Gả chồng thì có gì hay? Tâm địa kẻ sống, còn hôi thối hơn cả thịt rữa của người ch*t." Ả vươn bàn tay khô quắt từ trong ống tay áo bằng giấy, ném cho quả phụ con d/ao vót tre. "Nha đầu, lau nước mắt đi. Đêm nay lão thân dạy ngươi đan một con q/uỷ đòi mạng, ngày mai tới nhà tộc trưởng hù dọa chúng một trận, để chúng đừng bao giờ dòm ngó tới ngươi nữa."