Vì muốn cư/ớp hôn và trút gi/ận cho thiên kim thật, huynh trưởng cùng thanh mai trúc mã cố ý bỏ mặc ta tại ngôi miếu hoang trong buổi đạp thanh. Ta qua đêm không về, bị gán tội tư hội, danh tiết hoen ố, hôn sự cũng tiêu tan. Huynh trưởng lên tiếng: "Lưu lại trong phủ chỉ thêm lời đàm tiếu, chi bằng đưa về trạch cũ ở Tầm Dương lánh nạn." Thanh mai trúc mã răn đe: "Chớ trách bọn ta, chỉ trách ngươi chiếm thân phận của Cẩm Sinh trước, lại còn á/c ý hạ đ/ộc hại nàng ta sau." Ta bị đưa về Tầm Dương trong đêm, từ đó chẳng còn ai đoái hoài. Mãi đến ba năm sau, nha hoàn lỡ lời, tiết lộ chân tướng rằng thiên kim thật ăn nhầm vật tương khắc nên thổ huyết hôn mê. Kẻ từng là huynh trưởng và thanh mai trúc mã năm xưa, nay hối h/ận khôn ng/uôi, lặn lội ngàn dặm phương nam. Một kẻ muốn đón ta về nhà để chuộc tội, một kẻ muốn hứa gả hôn sự để bù đắp. Thế nhưng, bọn họ đâu hay biết rằng, khi rời đi phương nam năm ấy, ta đã rẽ ngang, tìm về được cha mẹ ruột thịt của chính mình. Họ đã sớm định sẵn hôn ước từ thuở lọt lòng cho ta. Ta đã yên bề gia thất, hôn sự còn cử hành trước thiên kim thật tận một tháng.