Tạ Từ Mặc h/ận ta chia rẽ y cùng tình lang. Ta h/ận y giấu giếm thói đoạn tụ, khiến ta dưới gối chẳng có lấy một mụn con. Thế nên, ngày ngày ta đều dùng những lời cay nghiệt đ/âm chọc vào tim y. "Tên Dư lang kia của ngươi về quê đã một năm, bặt vô âm tín, e rằng sớm đã thành thân, quên mất ngươi rồi." Đổi lại ngày thường, Tạ Từ Mặc tất sẽ cùng ta tranh cãi kịch liệt. Nhưng hôm nay, y lại đỏ hoe mắt. "Dư lang phụ ta... y chẳng những lén lút cưới vợ, mà hài tử cũng sắp chào đời rồi!" Y đ/au đớn đến mức thổ huyết. Trong tâm trí ta, chỉ còn nghe thấy ba chữ "sinh con trai". Đây quả là chuyện tốt! Nhân lúc Tạ Từ Mặc vào kinh, không có ở trong phủ, ta giấu y, đón cả tên tình lang cùng tình địch mà y ngày đêm nhung nhớ về phủ.