Tại yến tiệc hoa lan nơi Đông cung, muội muội của vị hôn phu đột nhiên chặn đường ta, nâng ra một xấp sổ sách. "Vân Dực D/ao, ba năm nay ngươi thiếu n/ợ tại các cửa tiệm dưới danh nghĩa của ta, tổng cộng năm vạn tám ngàn lượng, hôm nay xin hãy thanh toán cho dứt điểm." Lời vừa dứt, cả sân xôn xao bàn tán. Ta lật xem xấp sổ sách kia. Kim Ngọc Đường, Cẩm Tú Trang, Thấm Phương trà lâu, Minh Đích phường... Chẳng phải đây đều là của hồi môn mà mẫu thân ta để lại hay sao? Hóa ra ba năm nay ta lánh mình nơi hoàng trang tĩnh dưỡng, vậy mà lại có thể phân thân, đến cửa tiệm nhà mình để treo sổ n/ợ bạc một cách hoang đường đến thế?