Phu quân thiếp sớm khuất núi, thiếp thủ tiết nơi phủ đệ. Thế nhân khen thiếp tri/nh ti/ết, mẹ chồng ngợi thiếp hiếu thuận. Duy chỉ có tiểu thúc, chỗ nào cũng chẳng vừa mắt thiếp. Chàng còn buông lời chán gh/ét với bằng hữu: "Ta biết vì sao quả tẩu ấy mãi chẳng chịu tái giá, chẳng qua là muốn đợi ta gật đầu, kế thừa cả hai dòng họ. Nhưng nàng ta vô tài vô đức, lại còn tâm cơ thâm trầm, thực khó lòng xứng với ta." Đến nay thiếp mới hay, hóa ra chàng lại có nỗi bận tâm nhường ấy. May thay, song thân ruột thịt đã tìm thấy thiếp. Chẳng lâu sau khi tiểu thúc lên kinh nhậm chức, thư từ đã gửi tới. Dục thiếp hồi kinh để thực hiện hôn ước.