Vị hôn phu sai bảo tỳ nữ thân cận dâng trà, con Đại Quất vốn dĩ ngoan ngoãn bỗng chốc dựng lông. 【Ôi trời đất ơi, vị hôn phu của chủ nhân đang cùng ả tỳ nữ lẳng lơ kia lăn lộn trong mật thất đó!】 【Trước lúc dùng bữa, đôi nam nữ cẩu thả này đã sờ soạng lẫn nhau, tên nam nhân khốn kiếp kia còn dám giở trò tán tỉnh ngay trước mặt chủ nhân, thật gh/ê t/ởm hết chỗ nói!】 Ta kinh ngạc mà gi/ận dữ, lòng dạ bỗng chốc sáng tỏ. Chẳng trách lúc dùng bữa, ánh mắt Cố Trường Yến cứ luôn hướng về phía sau lưng ta. Ta lập tức đứng dậy, bước đến góc phòng dùng sức vặn mạnh, cánh cửa sắt nghìn cân của mật thất liền sập xuống khóa ch/ặt. Đoạn ta quay đầu, sắc mặt lạnh băng truyền lệnh cho Xuân Đào. 【Mùa mưa ẩm thấp, mật thất sinh ra mọt sách.】 【Mau đi, nấu ba nồi nước vôi lớn đổ vào đó, rồi đ/ốt thêm hương đuổi côn trùng, hun khói cho ta suốt bốn canh giờ!】 Thích tán tỉnh lắm phải không? Vậy thì cứ ở trong đó mà tán tỉnh nhau cả đời đi!