Hôn sự của bản thân đã lỡ dở bao năm, nay mới định đoạt, sắp sửa kết thành phu thê. Thế mà Đỗ Oanh Kỷ lại tìm đến tận cửa, c/ầu x/in từ hôn, gả cho phu quân của ả. Chỉ vì ả lâm bệ/nh nặng, chẳng còn sống được bao lâu. Mà ả lại chẳng yên lòng khi giao phu quân cùng con trẻ cho kẻ khác.