Mẹ tôi năm nay 59 tuổi, bà cầm tờ giấy khám th/ai rồi bảo với tôi rằng bà muốn sinh đứa thứ hai. Tôi khuyên bà: "Sinh con khi đã lớn tuổi vốn dĩ rất nguy hiểm, mẹ còn bị nhồi m/áu n/ão nữa." Họ không nghe, ngược lại còn m/ắng tôi ích kỷ, m/áu lạnh, nói rằng tôi sợ có thêm người chia chác tài sản. Họ khăng khăng sinh đứa em trai ra, rồi dùng tình thân để trói buộc tôi. Tôi mềm lòng, hết mực hy sinh, đổi lại là con gái tôi bị bỏ mặc đến mức ch*t đuối. Tôi đ/au đớn đến mức sống không bằng ch*t, vậy mà họ lại thầm vui mừng, cho rằng tôi không còn vướng bận, có thể toàn tâm toàn ý lo cho em trai. Tôi tuyệt vọng uống th/uốc ngủ t/ự s*t. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về cái ngày mẹ tôi phát hiện mình mang th/ai. Lần này, tôi bình thản nói: "Mẹ, con của mẹ, mẹ quyết định thế nào là quyền của mẹ."