Khi tiểu thư lấy trâm vàng đổi lấy chiếc ngọc bội gỗ bên hông ta, lòng ta liền hiểu rõ, nàng cũng đã trùng sinh. Kiếp trước, nàng mạo nhận công lao của ta, thuận lợi trở thành ân nhân c/ứu mạng của thế tử phủ Hầu. Thế tử lại ngay ngày thành thân, trông thấy tín vật bên hông ta mà lập tức hủy hôn. Tiểu thư vì nh/ục nh/ã khôn cùng, thắt cổ t/ự v*n. Sau đó, thế tử nạp ta làm thiếp, hứa hẹn với ta một đời một kiếp một đôi người. Sống cùng nhau cả đời, khi lâm chung, hắn mới đầy vẻ hối h/ận mà nói với ta: "Nếu không phải ngươi tham lam vinh hoa, đeo tín vật phô trương, thì Chỉ Tình vốn dĩ mới là người vợ duy nhất của ta." Hắn để lại di nguyện được hợp táng cùng tiểu thư, hóa ra cả đời ta làm thiếp chỉ vì hắn đã sớm cưới bài vị của nàng. Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng lúc thế tử đang rầm rộ tìm ki/ếm ân nhân c/ứu mạng. Ta nhận lấy trâm vàng của tiểu thư, cung kính dâng chiếc ngọc bội gỗ lên: "Tiểu thư, nô tỳ đã gom đủ tiền chuộc thân, nên về quê nhà thành thân thôi."