Vị hôn phu của thiếp nói: 'Nhà họ Tần ta trọng phẩm hạnh, chẳng màng sắc đẹp.' Mà thiếp lại sinh ra với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn. Thế nên chàng cấm thiếp bước chân ra cửa, chẳng cho phép mặc y phục diễm lệ, cũng chẳng được đeo trang sức quý giá. 'A Vũ, nàng quá đỗi xinh đẹp, ta chỉ sợ nàng ra ngoài sẽ bị kẻ khác ứ/c hi*p mà thôi.' Thiếp nghe lời chàng, trút bỏ xiêm y lộng lẫy, đóng cửa cài then, cố gắng giữ gìn khuôn phép. Thế nhưng chàng vẫn chẳng lấy làm vừa lòng. Huynh trưởng đưa thiếp đi cưỡi ngựa, chàng ngăn lại: 'Nữ tử khuê các phải đoan chính, tĩnh lặng.' Theo mẫu thân đi dự tiệc trở về, chàng thở dài: 'Nàng đã có hôn ước, lại cứ lui tới nơi yến tiệc, người ngoài sẽ chê trách nàng chẳng an phận thủ thường.' Đau lòng nhất là lần thiếp bị kẻ x/ấu trêu ghẹo giữa phố. Chàng chẳng những không bênh vực, ngược lại còn nhíu mày: 'Nếu nàng chịu ở yên trong khuê phòng, sao có thể rước lấy chuyện thị phi này?' Thiếp đều nhẫn nhịn cả. Cho đến ngày nọ, chàng bảo: 'Mẫu thân ta nói, nàng dung mạo quá đẹp nhưng lại thiếu vẻ đoan trang, sợ rằng chẳng phải hiền thê lương mẫu. Trừ phi nàng thề rằng trước ngày thành thân không được bước chân ra khỏi cửa, ta mới chịu rước nàng về dinh.' Nhìn gương mặt đạo mạo giả tạo ấy, thiếp chợt hiểu ra. Giọng điệu thiếp hiếm khi bình thản: 'Nếu dung mạo xinh đẹp là tội lỗi, vậy hãy hủy hôn đi. Chàng hãy cưới tộc tỷ của thiếp, nàng ấy dung mạo bình thường, lại nổi tiếng hiền thục, chính là người xứng đôi vừa lứa với gia phong nhà họ Tần các người.'