Phụ thân chê ta dung mạo x/ấu xí, một lòng chỉ sủng ái dưỡng nữ. Thậm chí vì dưỡng muội, người đã b/án ta vào chốn Xuân Phong Lâu. Mười năm sau, dưỡng muội vì giao du cùng lo/ạn đảng mà bị hạ ngục, chờ ngày ch/ém đầu. Phụ thân ta mang theo ba mươi vạn lượng ngân phiếu bước vào phủ Cẩm Y Vệ. Người quỳ trước bình phong, nước mắt giàn giụa: 'Như Nhân vốn thuần lương vô tội, không thể nào kết giao cùng lo/ạn đảng, xin đại nhân minh xét! Kẻ hèn này nguyện dâng hết gia sản nhà họ Thịnh, khẩn cầu Thiêm sự đại nhân giơ cao đ/á/nh khẽ!' Ta đặt bút chu sa xuống, chậm rãi bước ra từ sau bức bình phong. Đối diện với đôi đồng tử co rút vì kinh hãi của người, ta khẽ nhếch môi: 'Chẳng cần phiền phức đến thế. Mưu phản là tội lớn, chẳng quá ba ngày, bản quan sẽ tiễn hơn một trăm ba mươi mạng người nhà họ Thịnh các ngươi—ch/ém đầu cả họ tận gi*t tuyệt.'