Đời này của bản cung, người người ngưỡng m/ộ. Là đích nữ của Quốc công, chính phi của Đông cung, được Hoàng thượng sủng ái tột bậc, con cái đủ đầy. Lúc lâm chung, Lễ bộ dâng sớ hỏi ý, rằng Hoàng hậu hiền đức, thụy hiệu có thể ban chữ "Đức" chăng. Hoàng thượng ngập ngừng hồi lâu: "Nàng ta, rốt cuộc đức hạnh có tì vết." Bản cung ngẩn ngơ. Từ năm cập kê, tại yến tiệc Đoan Ngọ trong cung mà rơi xuống nước, được người c/ứu rồi trở thành Thái tử phi. Đời này của bản cung, chưa từng có một ngày sống cho riêng mình. Lời người nói bản cung đức hạnh có tì vết, thật là đ/âm thấu tâm can. Người cúi đầu nhìn bản cung: "Kiếp sau, nàng chớ vì muốn gả cho trẫm mà cố ý rơi xuống nước nữa. Trẫm không muốn phụ Uyển Uyển." Đến lúc này mới hay, người chưa từng tin bản cung bị kẻ khác xô xuống nước. Cũng mới biết, ngày xưa bản cung đội khăn che mặt gảy khúc Quảng Lăng Tán, lại bị người nhận nhầm thành thứ muội Uyển Uyển. Chẳng trách những lúc ân ái, người cứ khăng khăng bắt bản cung phải đội khăn che mặt. Người huyễn hoặc kẻ dưới thân chính là thứ muội. Hóa ra cả đời thâm tình, chẳng qua chỉ là kẻ thế thân. Hóa ra cả đời viên mãn, chẳng qua chỉ là nỗi tiếc nuối ngập tràn của hai kẻ khác. Bản cung cười đến rơi lệ. Một sớm trọng sinh. Việc đầu tiên bản cung làm chính là khổ luyện bơi lội. Mẫu thân hỏi bản cung yến tiệc muốn mặc bộ váy nào. Bản cung thản nhiên từ chối: "Hôm qua tập bơi bị cảm lạnh, yến tiệc trong cung, bản cung không đi nữa."