Cố Hành Chi vừa vén khăn hỉ của thiếp lên, đã ghé sát bên tai thì thầm rằng thân mang bệ/nh kín, cả đời này chẳng thể có lấy mụn con. Thiếp che miệng cười khúc khích, bèn đưa ra một yêu cầu: sau này chuyện phòng the, chỉ được phép diễn ra khi mặt trời chưa lặn. Chàng khi ấy ngây ngô vui mừng, liền hứa hẹn ngay, còn bảo nhũ danh của mình chính là Bạch Nhật Tuyên. Mới thành thân vừa tròn một năm, thiếp cầm khăn hỉ bảo với chàng rằng bản thân đã mang th/ai, bút lông trong tay chàng "rắc" một tiếng g/ãy làm đôi, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, nghiến răng hỏi thiếp đứa trẻ này chẳng lẽ là hoài th/ai với q/uỷ? Thiếp chậm rãi chỉnh lại đóa hoa châu bên tóc mai, mỉm cười rạng rỡ với chàng: Q/uỷ cũng có danh tính mà, người ta gọi là Dạ Dạ Sanh.