Thuở nhỏ, vì một câu nói đùa của trưởng tỷ mà ta lạc mất nơi quê nhà suốt mấy năm ròng. Sau khi trở về, tỷ ấy tự thấy hổ thẹn trong lòng. Chuyện nhỏ như y phục trang sức, chuyện lớn như nhân duyên phu quân, thảy đều ưu tiên cho ta lựa chọn trước. Kiếp trước, ta chọn vị Thủ phụ đại nhân tính tình ôn nhu. Sau khi thành thân, tuy chẳng thể gọi là nồng nàn thắm thiết, song cũng coi như tương kính như tân. Cho đến khi hỏa hoạn tại yến tiệc trong cung, Bùi Kỷ Bạch vội vã đẩy ta ra khỏi biển lửa, rồi quay đầu lại cùng trưởng tỷ ch/ôn thây trong đám ch/áy. Chàng bảo: "Hôm nay ta c/ứu mạng nàng, những gì tỷ tỷ nàng n/ợ nàng xem như đã trả sạch. Nếu có kiếp sau, ta không muốn bị nàng chọn nữa." Mở mắt lần nữa, lại thấy mình trở về khoảnh khắc trưởng tỷ trao canh thiếp của Bùi Kỷ Bạch vào tay ta: "Ấu Hành, tỷ đã tìm hiểu kỹ càng. Gia phong nhà họ Bùi thanh chính, chàng lại ôn hòa, cũng từng hứa hẹn cả đời không nạp thiếp. Nàng gả qua đó, ắt sẽ không phải chịu ấm ức."