Thiếp thân là bậc phụ nhân hiền lương, vốn giỏi lấy đức báo oán. Cùng phu quân kết tóc se tơ đã nhiều năm, mọi bề đều ổn thỏa, chỉ duy một việc khiến thiếp vô cùng bất mãn. Cứ mỗi khi đêm xuống, đôi ta nghỉ ngơi sớm, mẹ chồng lại dẫn theo lũ tôi tớ, nha hoàn tới đ/ập cửa viện. Khi thì nói: "Đại lang, đêm nay trời lạnh, ngủ nghỉ chớ để nhiễm phong hàn". Lúc lại bảo: "Nhi tử, ta thấy con dùng bữa tối no tám phần, thức ăn chưa tiêu hóa hết, chớ để tích tụ trong vị mà sinh bệ/nh". Qua lại đôi ba bận, thiếp đã thấu tỏ. Đều là phận nữ nhi, lẽ nào chỉ biết lo cho bản thân no đủ, để mẹ chồng vì thèm khát mà đêm dài trằn trọc, chẳng thể chợp mắt. Nhân lúc phu quân đi xa làm ăn, thiếp liền một hơi nạp cho mẹ chồng ba vị lang quân.