Mẫu thân ta là bậc liệt nữ, khi hay tin phụ thân nạp thiếp, người đã dùng dải lụa trắng treo mình lên xà nhà mà tuẫn tiết. Song, mệnh người chẳng lành, bản tính cương liệt là thế, lại sinh ra kẻ nhu nhược như ta. Thuở khuê các, ta chẳng thể ngăn cản kẻ ngoại thất kia bước chân vào cửa. Sau khi xuất giá, trượng phu dẫn người ngoại thất về phủ, ta cũng chẳng hề nổi gi/ận. Ta tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay, tự tay đeo vào tay ả đàn bà đang co rúm kia, lời lẽ ôn hòa: "Dáng vẻ này xem ra dễ bề sinh nở. Hầu gia đường con cái gian nan, nếu ngươi sinh được trưởng tử, chính là công thần của hầu phủ ta." Bùi Tịch mỉm cười. Chàng khen ta đoan trang hiền thục, có lòng bao dung, khác biệt hoàn toàn với mẫu thân ta. Ta chỉ mỉm cười ôn nhu, chẳng đáp lời. Khóc lóc, làm lo/ạn thì giữ được tâm kẻ phu quân đã đổi thay sao? Đã không biết giữ mình, ta liền mượn tay ả ngoại thất này, tiễn chàng lên đường.