Thiếp thân đã quên mất chuyện xưa, chỉ nhớ mình là kẻ góa phụ. Mang theo đứa trẻ lên ba, ngày ngày b/án đậu phụ nơi Giang Nam khói tỏa. Vị tiên sinh dạy học trong trấn phong thái ôn nhu như ngọc, đã ngỏ lời cầu hôn thiếp. Ngày định thân, một đội quân giáp đen rầm rộ đạp đổ màn mưa bụi Giang Nam, vây kín tiệm đậu phụ của thiếp. Kẻ bạo chúa khét tiếng sát nhân không g/ớm tay kia, lảo đảo nhảy xuống ngựa. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, trừng trừng nhìn về phía vị tiên sinh đứng sau lưng thiếp. "Nàng dám gả cho hắn?" Thiếp kinh hãi, vội che chở nhi tử phía sau, lắp bắp đáp lời: "Phu quân thiếp đã sớm qu/a đ/ời, cớ sao thiếp không thể tái giá?" Bạo chúa nhìn đứa trẻ có dung mạo giống y hệt hắn đến bảy phần, bỗng nhiên bật cười. Hắn rút trường ki/ếm, nhét chuôi ki/ếm vào tay thiếp, mũi ki/ếm chĩa thẳng vào tim mình: "Chưa ch*t hẳn đâu, nàng đ/âm thêm một nhát nữa, là có thể gả cho kẻ khác rồi."