Mẫu thân ta vốn là danh kỹ chốn lầu xanh. Được phụ thân ngầm cho phép, từ nhỏ ta đã theo người học thuật quyến rũ nam nhân. Người đời đều coi mẹ con ta là nỗi nh/ục nh/ã, sau lưng chỉ trỏ đàm tiếu. Về sau, phụ thân đột ngột qu/a đ/ời, cả nhà mất đi chỗ dựa. Thanh mai trúc mã hết lần này tới lần khác khuyên ta hãy đoạn tuyệt qu/an h/ệ mẫu tử để giữ lấy thanh danh trong sạch. Hắn thậm chí còn u/y hi*p ta: "Nếu nàng không làm thế, đừng hòng ta cưới nàng." Ta nhất thời khó hiểu. Vốn dĩ ta nào có ý định gả cho hắn. Thân phận hắn quá đỗi thấp hèn, chẳng thể nào gánh vác nổi gia đình này.