Nhi tử trấn thủ biên quan, trúng tên hôn mê, ta dốc hết gia sản m/ua lấy một gốc nhân sâm ngàn năm. Nữ nhi đi đưa th/uốc, lại chỉ mang về linh cữu của nhi tử hồi kinh. Sau đó, tâm phúc bẩm báo: 'Chính tiểu thư đã lén lút đem nhân sâm tặng cho ngoại thất Ngô Hàm Sương kia.' Ta gọi nữ nhi đến chất vấn, nàng ta lại thẹn quá hóa gi/ận: 'Ngô di nương bị ngươi h/ãm h/ại bao năm qua, thân thể suy nhược, dùng một gốc nhân sâm thì đã sao? Ta cũng đâu ngờ huynh trưởng thân thể lại yếu ớt đến thế! Đó là số mệnh của huynh ấy thôi. Dẫu sao ngươi cũng chỉ còn mỗi ta là nữ nhi, muốn ch/ém muốn gi*t tùy ý ngươi.' Ta nhìn nàng ta, bỗng nhiên bật cười. Ngày trước ta có thể tiễn cha nàng xuống suối vàng, thì ngày nay cũng có thể tiễn cả nàng và Ngô Hàm Sương xuống dưới đó cùng nhau.