C/ứu hài nhi của tỷ tỷ dưới nước, ta đang thay y phục nơi đông sương phòng. Chẳng ngờ tỷ phu Triệu Hoành lại xông vào, khiến ta buộc phải gả cho hắn làm kế thất. Đêm trước ngày đại hỷ, đích mẫu bưng tới bát th/uốc tuyệt tử. Ta đẩy bát ra, ngước mắt nhìn: "Nếu người ép ta uống, việc đầu tiên ta làm chính là đoạn tuyệt dòng dõi nhà họ Triệu. Người tin chăng?" Đích mẫu tức gi/ận tới mức đi/ên cuồ/ng, quay sang mách lẻo với Triệu Hoành. Triệu Hoành cười lạnh: "Tâm cơ thâm sâu, không xứng sinh con cho ta." Đứa cháu tám tuổi cũng gào lên: "Ả đàn bà đ/ộc á/c, ngươi không xứng làm mẫu thân của ta!" Ta nhìn Triệu Hoành: "Đã không xứng sinh con cho ngài, vậy thì chớ có tới ngủ cùng ta." "Từ nay về sau, chuyện ăn mặc, học hành, tiền đồ của đứa trẻ, hay sự thể diện trước mặt quý nhân... đều không can hệ gì tới ta." "Nếu lão gia chê ta tâm cơ thâm sâu, chi bằng tự mình dạy dỗ." Trước khi xuyên không, ta vốn là nhân sự của đại công ty. Ngoài năng lực ra, thứ ta giỏi nhất chính là nhận diện chiêu trò thao túng tâm lý.