Ngày vị hôn phu Thẩm Độ tới hạ sính lễ, biểu muội Liễu Tích Âm của chàng lao ra chặn trước sính lễ, không cho người khiêng vào cửa. Ả kêu gào: 'Tô tỷ tỷ đã có đủ đầy, cả con phố này đều là cửa tiệm của tỷ ấy... cớ sao còn ép biểu ca dốc hết gia sản để hạ sính?' Thẩm Độ khẽ quát: 'Không được vô lễ!' Ả rưng rưng nước mắt: 'Tích Âm chỉ xót xa cho biểu ca thôi...' Ả tuy dáng vẻ yếu đuối nhưng lại chẳng hề buông tha, nhất quyết đòi trả lại một nửa sính lễ. Thẩm Độ bất lực nói với ta: 'Tích Âm tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Nàng chớ nên so đo với muội ấy.' Đoạn, chàng lại đ/au lòng lau nước mắt cho ả: 'Đừng khóc nữa, đều nghe theo nàng.' Liễu Tích Âm cười. Thẩm Độ cười. Ta cũng cười. Giây tiếp theo, ta phất tay ra lệnh: 'Sính lễ khiêng về phủ. Còn người, đuổi ra ngoài cho ta.'