Từ nhỏ tôi đã là người thành thật. Năm 2 tuổi rưỡi, bác dâu lo lắng về tài sản nhà tôi, sợ rơi vào tay người ngoài. Tôi cứ lẽo đẽo theo sau hỏi suốt 3 ngày xem ai là người ngoài. Năm 8 tuổi, bà nội tận tình dạy bảo, nói rằng bố mẹ vì tôi mà sống vất vả nhường nào. Tôi gật đầu, dứt khoát bỏ nhà ra đi. Trước kỳ thi đại học, anh họ tâm sự với tôi: "Dù anh từng đẩy em xuống nước, đổ tội em ăn cắp tiền, bỏ th/uốc vào đồ của em, nhưng chẳng phải em vẫn sống tốt đó sao? Ngược lại là anh, vì quá áy náy mà chẳng đêm nào ngủ ngon." Tôi bấm số điện thoại. Màn hình hiện lên những con số đơn giản - 110. "Yên tâm đi, như vậy là anh ngủ ngon được rồi, đúng không?"