Ngày Hạ Thanh Vân được minh oan trở về quê cũ, bên cạnh chàng là thiên kim tiểu thư của phủ tri phủ. "Xuân Kiều, nay ta đã khôi phục chức quan, niệm tình nàng chăm sóc cha mẹ ta có công, ban cho nàng làm bình thê." Lời vừa dứt, một xấp giấy vàng dày cộp ném thẳng vào mặt chàng. Mẹ chồng vốn là cáo mệnh phu nhân, tay thoăn thoắt dán vàng mã, miệng m/ắng nhiếc: "Hồ đồ! Xuân Kiều nay là nghĩa nữ của ta, ngươi là thứ gì mà dám để con bé chịu ủy khuất?" Cha chồng vốn là đại nho đương triều, tay cầm bút lông, chẳng buồn ngẩng đầu viết câu đối viếng: "Thằng ranh vô tình, năm xưa lão phu đáng lẽ nên ném ngươi lên tường cho rồi!" Còn ta, bụng mang dạ chửa, được người con rể mới chiêu m/ộ che chở phía sau, chỉ biết nhún vai bất lực. Quên chưa nói cho chàng hay, ta đã sớm cùng cha mẹ chồng cải giá từ lâu rồi.