Vào phủ hầu gia ngày thứ ba, vì nửa đêm nướng th!t ba chỉ trong sân, ta bị mẹ chồng bắt quả tang. Bà vốn là Diêm Vương mặt lạnh lừng danh kinh thành, trọng quy củ bậc nhất, khắt khe yêu cầu nữ quyến quá ngọ không ăn, eo thon như liễu. Giờ khắc này, mẹ chồng tay cầm đèn lồng đứng trước cửa viện, vẻ mặt như muốn nuốt chửng lấy ta. Ta nhắm mắt chờ ch*t, tiện tay nhét miếng th!t ba chỉ đang xèo xèo mỡ vào miệng bà. Ch*t cũng phải kéo theo kẻ chịu tội thay, nào ngờ đò/n roj dự tính chẳng thấy đâu. Ta mở mắt ra, chỉ thấy vị mẹ chồng ngày thường vốn điềm tĩnh như núi, yết hầu khẽ động, khó khăn cất lời: “... Còn nữa chăng? Rắc thêm chút thì là vào.”