Đúng ngày Tết Đoan Ngọ thì tôi thất nghiệp, bị ép phải đi làm trợ lý tạm thời cho một Ảnh hậu đang bị cả mạng xã hội tẩy chay. Người quản lý ném bản hợp đồng vào mặt tôi: "Cô ta tính tình tệ hại, thích đ/ập phá đồ đạc, cả mạng đang chờ cô ta rút lui khỏi giới giải trí, cô chỉ cần trông chừng sao cho cô ta đừng ch*t là được." Tôi vừa đẩy cửa phòng nghỉ ra. Ảnh hậu Khương Trì đang ngồi trên bệ cửa sổ, bên dưới lầu toàn là ống kính của cánh săn ảnh. Bình luận trên sóng trực tiếp phát đi/ên: 【Nhảy đi, giả vờ đáng thương cái gì?】 【Cô ta b/ắt n/ạt người mới, ép trợ lý cũ nghỉ việc, đáng đời cho cái loại sự nghiệp thảm hại.】 【Khoan đã, cô trợ lý mới kia đang làm gì vậy? Sao cô ta lại lôi ra một cái... cây cán bột?】 Không sai. Chính là tại hạ. Tôi vác cây cán bột xông tới, túm lấy cổ áo Khương Trì: "Chị, chị đừng nhảy vội." "Chị nhảy xuống thì cùng lắm họ chỉ m/ắng chị ba ngày." "Còn nếu chị sống, tôi có thể dẫn chị đi m/ắng lại họ suốt ba năm."