Vì muốn đá/nh cược cùng hoàng muội, bản cung che giấu thân phận mà chu cấp cho một gã thư sinh nghèo. Hắn từng thề thốt rằng sau khi đỗ đạt sẽ rước bản cung làm trạng nguyên phu nhân. Nào ngờ, một tháng sau khi bảng vàng đề danh, hắn lại cưới đích nữ của phủ Trung Nghĩa Hầu về nhà. "Chiêu Chiêu, ta bị Hầu gia bắt rể dưới bảng, chẳng còn cách nào khác, đành thất hứa với nàng. Nàng thân là nữ tử mà lại có tiền bạc chu cấp cho ta, trước kia ta không dám hỏi, nay nghĩ lại, chắc hẳn nàng là kỹ nữ chốn lầu xanh. Nhưng ta đã bẩm báo với Hầu phủ về lời hứa của mình, họ cho phép nàng làm thông phòng cho ta, ban cho một đứa con để nương thân. Hầu phủ thế lớn, Uyển Uyển lại là khuê mật của Trưởng công chúa, nàng chớ có làm ầm ĩ, kẻo uổng mạng." Tay cầm chén trà của bản cung khựng lại. "Ngươi lại hoài nghi ta là kỹ nữ chốn lầu xanh?" Bản cung lạnh lùng liếc nhìn Giang Uyển. "Đích nữ Hầu phủ? Lại còn là khuê mật của Trưởng công chúa?" Giang Uyển ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: "Tất nhiên, nếu không phải Tạ Liễm cầu tình, ngươi đã sớm bị xử lý rồi, ngươi nên biết ơn ta mới phải!" Bản cung khẽ cười: "Phải vậy sao? Bản cung lại không hay biết, Chiêu Dương Trưởng công chúa lại có loại khuê mật như ngươi. Nhưng nàng chỉ là lâu ngày không ở kinh thành, chứ đâu có ch*t!"