Nữ nhi kế vừa tròn mười tuổi, ta đặc biệt thỉnh bậc thầy từ Trân Bảo Các, đúc một bộ trang sức bằng vàng ròng khảm hồng ngọc cho nàng. Đứa trẻ vô cùng yêu thích, chẳng may bị mẫu thân đến thăm bắt gặp. Bà nhìn thấy bộ trang sức lấp lánh ấy, sắc mặt cứng đờ, liền kéo ta vào nội thất, rơi lệ than vãn. "Con bé kia chẳng phải do bụng ngươi sinh ra, ngươi phí tâm tư làm chi?" "Tỷ tỷ ngươi thành thân ba năm chưa có con, ở nhà chồng bước đi gian nan, ngay cả bạc để sai bảo hạ nhân cũng không đủ. Ngươi có tiền nhàn rỗi để đúc vàng cho người ngoài, sao không biết đổi thành bạc trắng gửi cho tỷ tỷ ngươi phòng thân? Mẫu thân biết ngươi thương đứa trẻ kia, nhưng tỷ tỷ mới là m/áu mủ ruột rà cùng một mẹ sinh ra với ngươi. Ngươi mau thu hồi bộ trang sức ấy mà nung chảy đi, coi như là thương xót tỷ tỷ ngươi, thương xót mẫu thân đây." Nghe tiếng bà nức nở, ta không nhịn được nữa, ném mạnh chén trà trong tay xuống bàn. "Cái thứ hạ tiện kia, cũng xứng nhận ban thưởng của ta sao?"