Tại lễ tế xuân, tỷ tỷ bẻ g/ãy thẻ bài của ta, giành quỳ trước mặt tế quan. Nàng nói, nguyện làm Kỳ Tuế Nữ đời này của phủ Cố, ba năm không bước chân ra khỏi Thừa Chỉ Viện. Người trong tộc đều khen nàng hiểu chuyện, chỉ mình ta biết, thứ nàng cư/ớp đi chính là chuỗi ngày bị giam cầm, đoạn thực và ngày ngày chịu người quỳ bái. Kiếp trước, người được chọn là ta. Ba năm sau, ta bước ra khỏi Thừa Chỉ Viện, Tạ Kinh Xuyên đích thân tới phủ Cố đón ta. Tỷ tỷ đứng cuối đám đông, nhìn hắn khoác áo choàng cho ta, nhìn dân chúng khắp thành hô vang tên ta. Đêm hôm đó, nàng hẹn ta ra bên hồ băng nói chuyện. Nàng hỏi ta: "Dựa vào đâu?" Ta không đáp. Nàng vươn tay đẩy ta. Mặt hồ vừa kết lớp băng mỏng, khi rơi xuống ta nắm ch/ặt lấy tay áo nàng. Nàng vùng vẫy dữ dội, lớp băng dưới chân liền nứt ra. Chúng ta cùng chìm xuống đáy nước. Mở mắt lần nữa, đã quay về ngày phủ Cố chọn Kỳ Tuế Nữ. Tỷ tỷ tưởng rằng, Tạ Kinh Xuyên yêu ta là bởi ta làm Kỳ Tuế Nữ ba năm. Thế nên kiếp này, dù có phải đá/nh đổi mạng sống, nàng cũng nhất quyết cư/ớp lấy vị trí của ta. Ta không ngăn cản. Chỉ lặng nhìn phụ thân vui mừng khôn xiết đặt bút ký vào văn thư, nhìn tế quan treo thẻ thanh ngọc lên cổ nàng. Khi tỷ tỷ lướt qua người ta, hạ thấp giọng cười nhạo: "Cố Minh Lan, kiếp này, đến lượt ngươi đứng dưới đài mà nhìn ta." Ta gật đầu: "Tỷ tỷ, ba năm rất dài." Nàng hất cằm: "Ngươi sợ rồi sao?" Ta lùi lại một bước, nhường đường cho nàng tiến về phía Thừa Chỉ Viện: "Ta chỉ sợ ngươi không trụ được đến cuối cùng."