Vì muốn c/ứu huynh trưởng thoát chốn ngục tù, ta chẳng màng thanh danh, cam chịu nỗi nh/ục nh/ã làm thiếp cho Vinh Vương suốt ba năm ròng. Chờ đến ngày oan khuất được rửa sạch, việc đầu tiên huynh trưởng làm khi khôi phục quan chức, chính là tuốt ki/ếm muốn lấy mạng ta. "Đời ta vốn thanh cao, sao có thể dung thứ cho loại muội muội hạ tiện, dùng thân x/ác để leo lên giường kẻ khác? Nếu ngươi còn biết nhục, thì nên tự kết liễu đời mình đi!" Ngay cả tẩu tẩu và chất nữ mà ta đã hy sinh thân mình để bảo toàn, cũng khóc lóc van xin ta hãy sớm đi ch*t. Nhìn bộ dạng gh/ê t/ởm của đám người ấy, ta tức đến bật cười. Đêm đó, Vinh Vương lại nghỉ tại phòng ta. Thấy ta mày liễu ủ rũ, ngài hỏi ta có điều chi mong cầu? Ta nép vào lòng nam nhân, suy nghĩ một hồi rồi đáp: "Người có thể... đưa huynh trưởng của ta trở lại ngục tối thêm lần nữa chăng?"