Ngày Tăng Kiến Nhân ôm nữ tù binh địch quốc trở về kinh thành, cả kinh thành đều đợi xem trò cười của bản cung - chính thất phu nhân. Trên điện Kim Loan, hắn quỳ thẳng tắp: "Thần nguyện dùng mười năm chiến công, cầu bệ hạ ban cho Đàn Nhi vị trí bình thê." Quân vương nhìn về phía bản cung, chẳng nói một lời. Bản cung chậm rãi bước lên, rút lấy bội đ/ao bên hông ngự tiền thị vệ. Tăng Kiến Nhân trợn tròn mắt, gắt gao che chở nữ nhân đang r/un r/ẩy sau lưng. "Nàng cho rằng gi*t ả, ta sẽ nhìn nàng thêm một cái sao?" Bản cung cười. Lưỡi đ/ao lệch sang một bên, c/ắt đ/ứt cổ họng hắn. M/áu nóng b/ắn tung tóe khắp thân mình. Vừa hay tương phản với chén rư/ợu đ/ộc lạnh lẽo kiếp trước. "Bệ hạ, thần nữ thay người xử lý nghịch thần dám u/y hi*p thiên tử." Khóe miệng quân vương cố nén lại, nhưng cuối cùng vẫn không nén nổi. "Nàng có biết tội không?" "Thần nữ biết tội. Tội ở chỗ để m/áu của thứ dơ bẩn này làm ô uế điện Kim Loan của bệ hạ."