Thiếp chẳng ngờ lại gặp Kỳ Nguyên tại hội đá/nh cầu. Khi ấy, Lương Huệ Ánh làm bẩn vạt váy, chàng liền hạ mình quỳ xuống, cần mẫn lau chùi. Bạn hiền vừa từ kinh thành trở về, chẳng hay biết chàng là phu quân của thiếp, bèn buông lời cảm thán: "Sao nàng chẳng gả được người phu quân chu đáo nhường này? Thật nên bắt kẻ kia tới mà học hỏi. Chuyện trọng đại như sảy th/ai, mà y cũng chẳng mảy may bận tâm." Ba tháng trước, thiếp cùng Lương Huệ Ánh lại xảy ra tranh chấp. Ả xô thiếp ngã khỏi cỗ xe ngựa đang lao nhanh. Tỳ nữ tìm đến Kỳ Nguyên cầu c/ứu, song chàng lại một mực tin lời ả, lạnh lùng buông lời: "Nàng ta ngày ngày chỉ biết khóc lóc, nháo lo/ạn, đòi sống đòi ch*t. Có bản lĩnh thì cứ đi ch*t đi." Nghĩ đến đây, thiếp mỉm cười với bạn hiền: "Chẳng sao cả, chàng không về, thiếp lại thấy nhẹ nhõm. Cứ nghĩ tới cảnh chàng trở về mà phải giả vờ thân mật, thiếp lại thấy rùng mình, thật đáng kinh t/ởm." Bạn hiền vừa định tiếp lời đùa cợt, bỗng khẽ nhíu mày: "Chân Chân, sao nam tử kia lại tiến về phía này?"