Phụ thân c/ứu được một vị tiểu thư nhà quan, chẳng ngờ có ngày ta lại bắt gặp họ đang ôm ấp nhau. Ta khóc lóc chạy về bảo với mẫu thân: 'Mẫu thân ơi, phụ thân cùng vị dì kia đang ôm nhau, người chẳng cần chúng ta nữa rồi, hu hu.' Mẫu thân vội vàng bịt miệng ta lại: 'Con nhỏ tiếng thôi, chớ có ồn ào! Vị dì đó chính là Trưởng công chúa, đang định đưa cả nhà chúng ta vào kinh thành đấy! Hơn nữa, người đã mưu cầu cho phụ thân con một chức quan, còn sắm sửa phủ đệ ở kinh thành, lại còn định gửi con đến học đường nữa! Trước nay nhà ta cơm chẳng đủ no, những ngày qua bữa nào cũng cá th!t ê hề, đều là nhờ tiền của người cả đấy. Con chớ có hé răng nửa lời, cứ như chưa từng biết gì, nghe rõ chưa!' Ta: